|
13 NGƯỜI ĐÃ THAY ĐỔI THẾ GIỚI “NGÀI ĐÃ GỌI HỌ, NGÀI ĐÃ GỌI TÔI” ( Kỳ 1 ) THÂN TẶNG CÁC BẠN TRẺ THIỆN CHÍ, CÁC HUYNH TRƯỞNG, CÁC GIÁO LÝ VIÊN VÀ CÁC TÔNG ĐỒ VÔ DANH... LỜI GIỚI THIỆU Các bạn trẻ thân mến, Tôi được tác giả ân cần đề nghị viết đôi lời giới thiệu tập sách này ngay vào lúc tôi vừa đọc xong, đúng hơn, vừa “Bước Qua Ngưỡng Cửa Hy Vọng”, một tác phẩm tuyệt vời của Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô II. Tôi muốn dẫn ra đây một đoạn ngắn của ngài khi trả lời cho câu hỏi về giới trẻ: “Tuổi trẻ là gì ? Chắc chắn không phải là một khoảng đời nào đó giữa tuổi thơ và tuổi trưởng thành. Trái lại, theo tôi thì đó là thời gian đặc biệt mà Chúa quan phòng ban cho mỗi người để họ nhận ra ơn gọi của mình, đó là thời gian mỗi người tìm kiếm, như người thanh niên trong Phúc Âm, lời giải đáp cho những vấn nạn căn bản về ý nghĩa đời mình, và nhất là về những gì mà cuộc đời họ có thể tạo lập nên qua năm tháng...” ( câu 19, trang 133, sđđ ) Trở về với “13 Người Đã Thay Đổi Thế Giới” – 13 Tông Đồ – tôi nhận ra họ trước tiên là những chàng trai trẻ. Vâng, ắt hẳn không nói ra nhưng từ thâm tâm họ cũng đã thầm hỏi, khi đến với Đức Giê-su, cùng một câu hỏi như chàng trai trong Mt 19: “Thưa Thầy, tôi phải làm điều gì tốt để được hưởng sự sống đời đời ?” Họ cũng chờ đợi một lời giải như thể một bí quyết cao siêu. Vậy mà lần lượt họ đã được Chúa Giê-su đáp trả với cách thức ứng hợp cho từng người, và dễ thương là ở chỗ, họ đã không buồn rầu bỏ đi như anh chàng thanh niên có nhiều của cải nọ. Họ đã đi theo Đức Giê-su, cho tới lúc ấy đâu đã có gì là thành danh ngoài việc là một bác thợ mộc trẻ ở làng quê Na-da-rét ! Cứ thế mà cả Thầy lẫn trò bắt đầu cuộc đời rong ruổi đường gió bụi để nói về một thế giới cần đổi thay. Từng chút từng chút một, họ đã được chính Đức Giê-su đổi thay, đảo lộn đời mình bằng những lời lẽ phi thường, bằng những phép lạ choáng váng, bằng cả cái chết phi lý, và trên hết, bằng chính việc Con Người ấy phục sinh, đến với họ và bảo: “Anh em đừng sợ !” Vâng, họ đã thoát ra được khỏi nỗi sợ, sợ bản thân yếu đuối, sợ thế giới quyền lực, để rồi với tác động của Thần Khí Ngày Lễ Ngũ Tuần, họ bắt đầu trở nên những con người ra đi đổi thay chính cái thế giới quyền lực u ám và quay quắt này thành một thế giới của yêu thương, tập sự yêu thương như Đức Giê-su đã yêu thương... Tôi còn nhớ cách đây gần 10 năm, tôi vô tình cầm được bản đánh máy tập sách này từ tay một bạn trẻ đã nâng niu sao lại. Tôi đã say sưa đọc mà không hề biết tác giả là ai. Đơn giản là vì tôi bắt gặp chính mình hiện thân trong từng nhân vật khác nhau của tập sách: các Tông Đồ đâu có là những Vị Thánh “siêu” đến nỗi chúng ta không thể với tới, họ gần gũi lắm, trẻ trung, liều lĩnh, lãng mạn và không ngại trỗi dậy sau mỗi vấp ngã ! Bây giờ thì tôi đã là một người bạn thân của tác giả và nhóm bạn trẻ Rabboni. Tôi không thể không nói một lời cám ơn với anh. Hơn thế, tôi muốn ngỏ với anh rằng: cả tôi, cả anh nữa, cũng được thôi thúc sống và hành động để góp phần đổi thay thế giới ! Ngài đã gọi họ, Ngài đã gọi tôi, Ngài cũng đã gọi các bạn nữa. Phần còn lại là đáp trả. Tác giả ở đây cũng đáp trả, xắn áo bắt tay vào việc theo cách thức của anh, đó là cùng suy niệm với 13 con người – 14 thì đúng hơn – để rồi xin được cộng thêm mình vào đó, cùng với nhóm Rabboni. và muôn vạn người trẻ, hợp thành những con người đổi thay thế giới. Viết dến đây, tôi chợt nhớ đến ý kiến của một Linh Mục giáo sư Kinh Thánh. Khi tôi khoe tập sách này, cha đã tỏ ra khá dè dặt với cách nghĩ và cách viết táo bạo của tác giả. Tôi rất đồng tình với cha vì sẽ khó mà tìm được nhiều cứ liệu Kinh Thánh để chắp bút viết về các Tông Đồ cho chính xác và đầy đủ. Nhưng mặt khác, tôi cũng lại rất đồng cảm với tác giả vì tập sách này là tiếng nói của một người bạn chia sẻ cảm nghiệm, thao thức riêng tư chứ không phải của một nhà chuyên môn trình bày gương mặt lịch sử của các Tông Đồ. Do đó, tôi rất muốn khích lệ các bạn đọc trẻ rằng đây là một trong nhiều con đường dễ thương nhất để tiếp cận Lời Chúa. Ước gì khi gấp sách lại, cùng với sự ân cần chín chắn của tác giả, các bạn trẻ sẽ tự nhiên thấy khao khát tìm đến với nguyên tác Kinh Thánh, học hỏi đào sâu và rồi không ngần ngại sống những gì Lời Chúa mời gọi... Với riêng tác giả, anh Trần Duy Nhiên của thành phố Đà Lạt thân yêu, tôi hy vọng sẽ còn được anh đề nghị viết lời giới thiệu cho hàng loạt kịch bản khởi hứng từ Kinh Thánh, như Cuốn Phúc Âm Thứ Năm, Ê-xau và Gia-cóp, Người Con Hoang Đàng, Sống Dồi Dào, Đâu Có Tình Yêu Thương, Ngài Đã Bị Khước Từ... Lm. TIẾN LỘC, DCCT
LỐI VÀO Mười ba người do Giê-su Na-da-rét chọn. Họ để lại thế giới khác hẳn trước khi họ đến. Họ làm thế nào ? Họ không vốn liếng, không tổ chức quy mô, không uy tín, không có Nhà Thờ để Phụng Vụ, không lập ủy ban... Họ bị bắt bớ, cấm rao giảng và cuối cùng bị giết. Họ làm thế nào ? Ta sẽ trả lời bằng cách nhìn họ sống, bằng cách tự hỏi: Họ là ai ? Vì sao Chúa Giê-su chọn họ ? Những câu hỏi này giúp ta biết về các Tông Đồ và phần đóng góp của họ trong một công trình vô tiền khoáng hậu. Mười ba người đã thay đổi thế giới: Một người vì lỗi lầm và mười hai người nhờ dấn thân. Họ là Tông Đồ của Chúa Giê-su Ki-tô. Họ là những người như chúng ta. Ta có thể gặp họ nơi góc đường, nơi chợ búa, trên cầu thang công cộng... Chân họ chạm mặt đất nhưng lòng họ lại tỏa ra một Đức Tin sống động vào sự hiện diện của Chúa Ki-tô. Như Chúa Ki-tô đã kêu gọi mười ba người, Chúa cũng mời gọi mỗi một chúng ta để thay đổi thế giới bằng cách rao giảng Tin Mừng, bằng cách trình bày Thiên Chúa, bằng cách giới thiệu Nước Trời. AN-RÊ, VỊ TÔNG ĐỒ GIÀU TÌNH BẠN ( Ga 1, 41 – 42 ) Ông đang lắng nghe Gio-an Tẩy Giả. Ông là một trong những người đã đến để nghe vị tiên tri man dã này. Ông nghe rõ Gio-an đang nói, tay chỉ về phía Giê-su: "Đây Chiên Thiên Chúa..." ( Ga 1, 29 – 36 ). Tò mò và kích thích, ông theo Giê-su. Đức Giê-su thấy ông theo bèn hỏi ông muốn gì. An-rê và bạn ông thưa rằng họ muốn tiếp chuyện với Người. Chắc hẳn không chỉ là một buổi nói chuyện bình thường vì họ còn nhớ rõ thời giờ: "Lúc đó khoảng giờ thứ mười" ( Ga 1, 39 )... Một giờ đầy ý nghĩa đối với An-rê, giờ của quyết định, giờ của cơ hội, giờ thay đổi cả cuộc đời ông. Ông ra về với một niềm xác tín: "Giê-su là Chiên Thiên Chúa", Giê-su là Đấng Mê-si-a, Đấng được Thiên Chúa sai đến mà bao thế hệ hằng mong đợi. Bấy giờ An-rê chỉ còn nghĩ đến một người: đó là em trai mình, Si-môn Phê-rô. Ông bắt buộc phải nghĩ đến Phê-rô. Ông đã sống dưới bóng của chính người em ruột mình từ tấm bé: luôn luôn là Phê-rô thế này, Phê-rô thế nọ. Lúc nào cũng Phê-rô. Phê-rô là trung tâm điểm. Phê-rô là vì sao sáng. Phê-rô là kẻ đứng đầu. An-rê biết rằng Phê-rô có những khả năng mà mình không có. Dù sao thì cậu em Phê-rô cũng phải gặp Chúa Giê-su: "Trước hết, ông đến gặp em mình" ( Ga 1, 41 ). An-rê là môn đệ đầu tiên theo Chúa Giê-su nhưng lại không hề được ghi đầu trong bất cứ danh sách Tông Đồ nào. Luôn luôn là Phê-rô đứng đầu, rồi mới đến An-rê. Trong Tin Mừng Mác-cô và Tông Đồ Công Vụ, tên ông ghi đến hạng thứ tư. Có lẽ suốt đời mọi việc đều xảy ra như thế. Ở trường, Phê-rô là người trả lời nhanh nhất. Ngoài sân chơi, Phê-rô là quản trò. Khi giao thiệp, bạn bè vây quanh Phê-rô. Trong công việc chài lưới, Phê-rô giải quyết mọi việc. Phê-rô ra lệnh và An-rê trong bóng mờ lủi thủi thi hành. Khi gặp An-rê, người ta thường hỏi: "Anh tên là gì ? À, nhớ ra rồi, anh là anh của Phê-rô". Đóng vai phụ đâu phải là dễ, nhất là phải đóng suốt đời, ngày này qua ngày khác, tuần này qua tuần nọ, tháng này đến tháng kia, trong mọi việc, trong mọi lúc, trong mọi nơi. Sống nấp bóng một người em chói lòa đâu phải dễ ! Và bây giờ, An-rê đã khám phá ra Đức Giê-su Ki-tô trước: được một lần ông sẽ đứng đầu, được một lần ông có dịp nổi. Nếu ông biết rằng ông đứng đầu trong một trường hợp ngoại lệ, nếu ông biết rằng thế giới sẽ chống lại ông, thì chắc hẳn ông đã không đưa Phê-rô đến gặp Chúa. Nhưng An-rê không phải loại bi quan yếm thế, ông đã học cách tạo nên những âm thanh tuyệt diệu trên những phím đàn hạng hai. Đầu tiên ông An-rê đến gặp em mình và nói rằng: "Chúng tôi đã gặp Đấng Mê-si-a..." Rồi ông đưa Si-môn Phê-rô đến gặp Đức Giê-su. ( Ga 1, 41 – 42 ). Ông không do dự, không nghi ngờ, ông khẳng định. Nếu ông nghi ngờ, thì hẳn Phê-rô đã không bị thuyết phục. Nhưng An-rê nói như đinh đóng cột: "Chúng tôi đã gặp Đấng Mê-si-a." Phê-rô nghe anh mình nói, ông lắng nghe với tất cả con người nóng bỏng và hướng ngoại của mình. Chúng ta dễ hiểu vì sao An-rê phải là một con người đóng vai phụ. Đời sống của An-rê đã khiến ông em phải nể phục: An-rê êm dịu, trầm tĩnh và khiêm nhường. Phê-rô không cười vào mặt, không mỉa mai An-rê. Phê-rô đã chấp thuận để An-rê dẫn đến gặp Đức Giê-su. Có thể An-rê không có tài thuyết phục của Phê-rô, nhưng ông đã đem Phê-rô đến gặp Chúa. Có thể không bao giờ chúng ta có một Phê-rô nếu tiên vàn không có một An-rê. Chúng ta gặp lại An-rê trong Kinh Thánh vài tháng sau. Một đám đông đã nghe Chúa giảng suốt ngày. Trời đã xế và Người phải trở về. Đối với một số người, đường đi xa xăm lắm. Những người đàn bà đã thấm mệt, những đứa trẻ đã lả người. Họ không còn lương thực. Tông Đồ của Chúa Giê-su nghĩ ngợi hoang mang. Rồi An-rê bước tới, ( Ở đây, Phúc Âm lại ghi rõ "An-rê, anh của Si-môn Phê-rô" ( Ga 6, 8 ) để nhận diện ông: suốt đời, ông chỉ là một bóng mờ ! ) An-rê nói: "Đây có một em bé với 5 chiếc bánh và 2 con cá..." ( Ga 6, 9 ). "Đây có một em bé..." Có lần các môn đệ thấy các em bé quấy rầy Chúa Giê-su nên đuổi các em đi. Trong số các môn đệ ấy, chắc chắn không có anh đâu, anh An-rê nhỉ ? Anh luôn chú ý đến các trẻ em. Chỉ mình anh mới nhìn ra một cậu bé lẫn lộn giữa năm ngàn người lớn và đưa em ra. Anh đã đưa bàn tay vạm vỡ cho em nắm gọn với ấm áp chân tình. Anh kể cho em nghe những kỹ thuật đưa mồi, bắt cá, kéo lên thuyền, và anh cũng không quên nói về những lần "lưới người" mà anh đóng góp. Và lúc này, em bé đã lấy bữa ăn trưa nghèo nàn đạm bạc để muốn cùng anh chia sẻ. Vậy là chúng ta đã hai lần gặp được An-rê, một An-rê chân thành, tươi mát, ấm áp, hiền hòa, khiêm tốn. Và rồi lần thứ ba, chúng ta sẽ gặp lại An-rê nhằm vào ngày lễ cuối cùng của cuộc đời Đấng Cứu Thế. Đức Giê-su vào Giê-ru-sa-lem vinh dự tràn đầy. Vài người gốc Hy-lạp đến Giê-ru-sa-lem ( Ga 12, 20 ). Họ đến dự lễ Vượt Qua. Họ nghe nói về Giê-su Na-da-rét. Họ muốn gặp Người. Phi-líp không biết phải làm gì, không biết Chúa Giê-su có bỏ thì giờ để tiếp dân ngoại không. Chẳng phải sứ vụ của Người là hoàn toàn cho dân Do-thái đó sao ? Hay là đến hỏi Phê-rô và Gio-an xem sao ? Không được ! Phi-líp đoán rằng thế nào họ cũng trả lời như sau: "Bảo những người Hy Lạp đó về đi. Chúa Giê-su đến cho dân Do-thái, Người không có giờ đâu". Rồi một ý nghĩ lóe lên trong đầu: Ừ nhỉ, sao mình không hỏi An-rê ? An-rê là một người biết điều, ông ta biết sẽ phải làm gì. An-rê lại là một người bạn tốt, ông sẽ giúp ý kiến hợp tình hợp lý. Và Phi-líp đã nói với An-rê. Thế là An-rê, không một giây do dự, cùng Phi-líp, đã dẫn những người gốc Hy-lạp đến gặp Chúa Giê-su, và chắc hẳn đó là điều làm Chúa hài lòng. "Và người ta sẽ từ Phương Đông, Phương Tây, từ Phương Bắc, Phương Nam mà đến dự tiệc trong Nước Thiên Chúa" ( Lc 13, 29 ). "Còn Thầy, một khi Thầy được giương lên khỏi mặt đất, Thầy sẽ kéo mọi người lên với Thầy" ( Ga 12, 32 ). Ngoài ba lần ấy, chúng ta không còn gặp lại An-rê nữa. Ngoài danh sách các Tông Đồ, không nơi nào khác có tên ông. Ông chỉ xuất hiện có ba lần và lần nào cũng chỉ có một việc là đem một ai đó đến gặp Chúa. Đầu tiên, ông tự đem chính mình và em mình. Kế đến là một cậu bé. Và sau cùng là những người khách Hy-lạp. An-rê, người bạn chân tình. An-rê, người giới thiệu kẻ khác cho Chúa Giê-su. Thiếu ông là thiếu mất sự thành công. Những An-rê mang những Phê-rô cho Giáo Hội. Những An-rê không phải là những người được chú ý, được quảng cáo, được rọi đèn, được hoan hô... Họ không phải là những vai chính, họ chỉ là những vai phụ. Họ là những người bị quên lãng: "Tôi nhớ ra anh rồi !... Anh là anh ruột của Phê-rô." Họ suốt đời đóng vai phụ. Họ là những con người tầm thường, nhưng thiếu họ thì không có gì hoàn tất. Họ là những người khả năng hạn hẹp, những người mà Chúa chỉ ban cho 1 nén. Không được 5, không được 10, nhưng nén bạc duy nhất đó được họ sử dụng cho Chúa, chứ không nằng nặc giữ lấy cho mình. Chúng ta nhớ đến những Phê-rô, còn những An-rê chúng ta quên đâu mất ! Những An-rê không viết được những Thánh Thư nảy lửa, không giảng được những bài giảng hùng hồn, không đem về cho Chúa một lần 3.000 linh hồn khi xuất hiện, không làm một phép lạ cỏn con nào... nhưng họ đem được cho Chúa một Phê-rô, để Phê-rô viết Thánh Thư, rao giảng Lời Chúa, rửa tội hàng ngàn, làm phép lạ trong lòng nhân thế. Chúng ta nhớ đến những Phê-rô, còn những An-rê chúng ta quên đâu mất ! Thánh Âu-tinh đã trở lại và là người đặt nền tảng thần học cho Giáo Hội. Nhưng ít ai nhớ tới bà mẹ Mô-ni-ca suốt 20 năm trời cầu nguyện, hãm mình để xin ơn trở lại cho con mình. Mô-ni-ca thì nhiều người quên, nhưng Âu-tinh chắc ai cũng nhớ. Vị Linh Mục tại Paris, thủ đô nước Pháp, đã hướng dẫn Charles de Foucauld và đem ngài trở về với Chúa. Cha ấy tên gì ? Tôi quên mất rồi ! Chúng ta nhớ đến những Phê-rô, còn những An-rê chúng ta quên đâu mất ! Không những Chúa Giê-su đã chọn An-rê, Người lại chọn An-rê là môn đệ đầu tiên. Vì sao ? Vì những người 1 nén cần thiết cho Nước Trời. Không thể làm được gì nếu không có một nhóm thân thiện, những đoàn người khiêm nhường, sẵn sàng giới thiệu Chúa Giê-su. Trong lịch sử Giáo Hội, có những giai đoạn cần đến những Phê-rô, Phao-lô, I-nha-xi-ô, Phan-xi-cô Xa-vi-ê... Nhưng con đường trường kỳ vẫn là con đường rao giảng từ người này đến người kia, từng người một. Trong chương trình của Thiên Chúa không thể thiếu vắng An-rê, Chúa cần đến An-rê với tài năng chỉ có "một nén". Không phải ai cũng có thể là Phê-rô, nhưng bất cứ ai cũng có thể là An-rê. Đó là lý do vì sao Chúa chọn An-rê. Đó là đường lối mà 13 Tông Đồ đã thay đổi thế giới. Những tín hữu đầu tiên đã tản mác ra, không lên tòa giảng nói năng hùng hồn, nhưng chỉ kể lại đơn sơ mộc mạc chứng tích Chúa Giê-su qua đời sống chứng nhân tận hiến và chân tình. Và vô tình hay hữu ý, họ đã noi gương An-rê, đi từ người này đến người khác, giới thiệu những linh hồn cho Chúa Ki-tô, và chính họ đã đảo lộn thế giới ( Cv 17, 6 ). Chúa Ki-tô cần con người, Chúa Ki-tô cần những An-rê. Không phải Chúa cần đến những người thông suốt thần học, Không phải những kẻ có bằng cấp cao, Không phải những người uyên bác trong mọi vấn đề... Nhưng Chúa cần những người giàu tình bạn chân thành những người tài năng chỉ có "một nén" những người với một trái tim, một tâm hồn, những người với một đam mê, một mục đích... những người sống, làm chứng, ra đi để kể câu truyện: "Chúng tôi đã gặp Đấng Mê-si-a..." Chúa Ki-tô kêu gọi mọi giáo hữu đi khắp nơi để loan báo Tin Mừng rằng Thiên Chúa đã đến thế gian trong Đức Giê-su, rằng Người đã đau khổ, đã chết, rằng Người đã sống lại từ cõi chết, và đã sống lại cho đến muôn đời. rằng đây là biến cố lớn nhất lịch sử, là bằng chứng rõ ràng nhất của tình yêu. "Kẻ nào chiếm được các linh hồn, kẻ ấy khôn ngoan". Đó là con đường duy nhất để thay đổi thế giới, con đường của những An-rê giàu tình bạn, những người chỉ nhận được có "một nén" tài năng. An-rê, anh đang ở đâu ? Có những người đang chờ gặp Chúa Giê-su của anh... Chúng ta không biết gì về An-rê trong lịch sử Giáo Hội tiên khởi. An-rê biến mất trong bóng tối. Theo những tài liệu góp nhặt thì ông qua Hy-lạp và rao giảng ở vùng A-khai-a. Ông tử vì đạo tại đây và chết trên thập giá hình chữ X. Vài thế kỷ sau, hài cốt của ông đã được đem qua xứ Tô Cách Lan ( Scotland ). Chiếc tàu chở hài cốt bị đắm gần bờ biển. Nơi đây ngày nay gọi là St. Andrew's Bay. An-rê trở thành bổn mạng của quốc gia Tô Cách Lan. TRẦN DUY NHIÊN ( Còn tiếp nhiều kỳ )
|